Email Bản in

Đi ăn thịt ngựa

Ông bạn nhậu rủ tôi đi ăn ngựa lúc lắc, ngựa nướng, ngựa bít tết và “ngọc ngọ” tiềm thuốc bắc ở Nhà hàng Viễn Tây trên đường Phạm Ngũ Lão. Xen lẫn trong đám khách Tây ba lô đang cụng ly bôm bốp, tôi chọn vị trí thưởng thức tại một cái bàn gỗ trên gác thượng, cũng bằng gỗ, xung quanh có mấy anh phục vụ đội nón rộng vành, áo ghi lê sát nách, lưng đeo súng (giả)...

Gắp một miếng thịt nướng đưa lên miệng, tôi mơ mình đang là một chàng cao bồi lang thang ở miền Viễn Tây.

Tôi dè dặt hỏi anh Hải, quản lý của Viễn Tây, một câu: “Món này có ngon không?”. Ra chiều bí mật, anh Hải cho biết: “Hết xẩy, nhưng đừng có la lớn vì đang thiếu thịt nguyên liệu. Tôi cũng không dám quảng cáo là quán có món ngựa, ai biết thì ăn thôi, la lớn mà không đủ thịt để bán thì kỳ lắm”.

Gặng hỏi mãi, mấy tay sành ăn thịt ngựa mới chịu bật mí công thức chế biến. Chẳng hạn như món ngựa lúc lắc, đầu bếp cũng ướp tiêu, muối, đường, tỏi, dầu hào… rồi phi mỡ hành thật thơm, bỏ các viên thịt ngựa cắt quân cờ vào chảo.

Hay món bít tết ngựa, người ta cũng lấy sống dao dần cho mềm, áp lên cái chảo gang đang sôi sùng sục dầu ăn, trở mặt thịt rồi dọn ra đĩa, ăn với bánh mì. Còn món gan ngựa chiên, người chế biến dùng ít tỏi băm, tiêu, muối, đường và chút rượu sherry để ướp gan, sau đó chiên với dầu.

Điểm đặt biệt là với bất kỳ món ngựa nào, bạn cũng cần nêm nếm một muỗng nhỏ gia vị chế biến sẵn từ một loại lá hay lấy chính thứ lá tươi ấy, xắt sợi rồi ướp thịt. Về khoản gia vị này, bao giờ nơi bán thịt ngựa cũng bán kèm, và chẳng anh đầu bếp nào quên, kiểu như món thịt kho bao giờ cũng cần nước mắm vậy!

Gắp miếng thịt ngựa nướng vỉ kèm đậu bắp, rau muống nướng, chấm vào chén chao loãng, tôi nhai chầm chậm không phải vì “nó” quá nóng hay quá dai mà vì hai nguyên nhân sau: Thứ nhất là lạ bởi từ hồi mẹ tôi sinh tôi ra tới nay, chưa bao giờ tôi ăn thịt ngựa. Thứ hai là bởi tôi không muốn phí phạm cảm giác đê mê, mềm ngọt của thịt ngựa trong không khí rất ư là… cao bồi!

Không thể nào quên món thịt ngựa, về nhà, tôi điện thoại một vòng tham khảo giá rồi bật ngửa: 195.000đ/kg đùi thăn, muốn mua nhiều phải đặt trước!

Thịt ngựa có bổ không?

Với tôi thì đó là món lạ miệng nhưng với người Mông Cổ, thịt ngựa là khẩu phần chủ yếu trong bữa ăn hàng ngày. Họ quan niệm ngựa là con vật rong ruổi khắp thảo nguyên nên không hề biết mệt mỏi, có thể chịu đựng mọi sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Có lẽ vì vậy mà trẻ em Mông Cổ sinh ra chưa biết đi thì đã biết cưỡi ngựa và uống sữa ngựa, dẻo dai và cường tráng bất chấp cái khô lạnh của miền đất mêng mông ấy?

Còn theo Dược sĩ Đỗ Huy Ích ở Viện Dược liệu Trung ương, thịt ngựa chứa 21,5% protid, 5-7% lipid, có vị ngọt, có tác dụng bổ gân, cường cơ. Còn trong sữa ngựa, lượng protid là 2,1% (sữa mẹ: 1,5%), lượng lipid là 1,1%. Riêng các vitamin A, C trong sữa ngựa cao hơn sữa bò, có tác dụng thanh nhiệt, nhuận táo, tiêu khát.

Hiện nay, thịt ngựa khan hiếm là do chỉ nhập khẩu từ Trung Quốc, Mông Cổ, Lào… vào Việt Nam. Tôi cũng từng… thấy người Mông ở Tây Bắc nước ta ăn thịt ngựa, uống rượu ngô nhưng vì khẩu vị của đồng bào đặc biệt quá (sử dụng cả ruột non, ruột già lẫn da, móng của trâu, ngựa nấu chung trong nồi, gọi là món thắng cố) nên chưa dám dùng thử.

Trong 3 giờ liền, tôi cùng một người bạn Mông tên Sùng Thị Vân (Chợ tình Sa Pa, Lào Cai) đã uống liền tù tì 5 chén rượu ngô nhưng Vân ăn hết mấy miếng thắng cố ruột ngựa nên vẫn tỉnh táo, còn tôi bụng đói nên xỉn tại chỗ! Không biết có phải nhờ thắng cố ngựa hay không mà Vân còn dìu được Giàng A Páo, chồng cô –đang say mèm- lên lưng ngựa, đưa về tận bản nghe nói cách SaPa mấy chục cây?

Ông "lái ngựa"

Biết có phóng viên muốn tìm hiểu về thịt ngựa, ông Lê Hải Châu (Giám đốc Thương hiệu Chu- 4A Đặng Văn Ngữ, Phú Nhuận, ĐT:  091 988 8818 ), nhà phân phối thịt ngựa lớn ở Việt Nam, mời tôi một ly rượu ngâm “ngọc ngọ” rồi chìa cho xem bảng báo giá, trong đó ghi: Thịt loại 1: 195.000đ/kg; Thịt loại 2: 175.000đ/kg; Gan-tim-cật: 120.000đ/kg; Bao tử, đuôi, giò ngựa, ruột: 90.000đ/kg; “Ngọc ngọ” tươi: 500.000 đồng một bộ. Ông Châu nói thêm: “Công ty Chu còn bán cao xương ngựa, móng ngựa và dự định đưa thịt ngựa vào các siêu thị, chợ đầu mối. Sắp tới, chúng tôi sẽ tung ra sản phẩm chả lụa, xúc xích, patê, thịt hộp… ngựa để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của thị trường”.

Lướt một vòng trên mạng, tôi đếm được khoảng 10 điểm chế biến thịt ngựa như Nhà hàng (NH) Thiên Hà trên đường Thái Văn Lung, Q1; NH Viễn Tây trên đường Phạm Ngũ Lão, Q1; NH Biệt thự Hoa Sứ ở đường Nơ Trang Long, Q Bình Thạnh; NH Ngã 3 sông của nghệ sĩ Hồng Vân-Lê Tuấn Anh trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, Q Bình Thạnh; Quán Linh số 230 đường Nguyễn Trãi, Q1; Quán Tiểu Cần số 396/4 Bình Giã, Q Tân Bình...

Ở các tỉnh thì có NH Hai Lúa, đường Lê Văn Nhung, TX Long Xuyên (AG); NH Hương Thủy, đường 1/5, TX Vĩnh Long (VL); Hội quán Aly, TP Biên Hòa (ĐN); Quán Cây si, TP Biên Hoà (ĐN); ngay cả trong “hóc bà tó” như ấp Hồi Xuân, xã Dương Xuân Hội, (Châu Thành, Long An) cũng có bán thịt ngựa, đó là quán Hai Lanh.

Hỏi thăm ông “lái ngựa” tên Châu về nguồn “thịt ngựa Việt Nam chất lượng cao” liệu có đáp ứng đủ “cầu”, ông hồ hởi cho hay: “Tôi đang giao cho đồng bào các tỉnh vùng cao ở Tây Bắc, Tây Nguyên “nuôi rẻ” khoảng… 20.000 con ngựa cái. Sau khi ngựa đẻ (2 năm đẻ 1 lứa, 1 lứa chỉ 1 con, ngựa thịt khoảng 150 kg/con, lấy được 60 kg thịt nạc) sẽ chia 2/1. Chắc chắn rằng trong ít năm nữa, thịt ngựa sẽ “tràn đồng” và rẻ hơn hiện nay”.

Các tin khác

Cần phải có tất cả thông tin.

Người gởi
Người nhận